Người gửi là một cô giáo về hưu 71 tuổi – Người đã âm thầm theo dõi tôi trên Facebook suốt thời gian dài. Cô nói rằng cô chỉ lặng lẽ đọc những bài tôi chia sẻ mỗi ngày, thỉnh thoảng để lại vài dòng bình luận rất nhẹ nhàng: “Bài viết của bác sĩ dễ hiểu lắm”, “Cảm ơn bác sĩ đã chia sẻ”, “Bài viết này rất hữu ích với tôi”.
Vậy mà năm nay, cô lại tự tay chuẩn bị một món quà nhỏ, gói ghém cẩn thận rồi gửi theo đường bưu điện ra cho tôi, chỉ để nói một lời chúc nhân Ngày Thầy thuốc Việt Nam.

Tôi cầm gói quà mà thấy lòng mình lắng lại. Khi mở ra, trong đó là những hộp bánh, chai dầu gió, chuỗi tràng hạt và một lá thư tay rất dài – Những món quà đơn giản nhưng lại khiến tôi vô cùng xúc động.
Làm nghề này, tôi chưa bao giờ nghĩ mình cần quà. Nhưng những tấm lòng như vậy chính là thứ giữ tôi ở lại với nghề, qua những ngày mệt mỏi, qua những ca bệnh khó, qua những đêm trăn trở vì người bệnh chưa đỡ như mong muốn.
Tôi tự nhủ với mình rằng:
“Áo blouse trắng chẳng mong lời hoa mỹ
Chỉ mong người bệnh bớt đau hơn
Đường xa ngàn dặm tình không cách trở
Một gói quà quê ấm cả tâm hồn.”
Ngày 27/2 – nhiều người gọi là “Ngày Tết của ngành Y”. Với tôi, đó là ngày để nhìn lại mình.
Mình đã đủ tận tâm chưa?
Mình đã đủ kiên nhẫn chưa?
Mình đã lắng nghe người bệnh thật sự chưa?
Tôi luôn nghĩ điều mình cho đi là kiến thức, là sự đồng hành, là những lời khuyên chân thành. Nhưng hóa ra, mình cũng nhận lại rất nhiều – là niềm tin, là sự dõi theo, là những tình cảm giản dị mà sâu sắc như thế.
Một người phụ nữ 71 tuổi, ở cách tôi hơn một nghìn cây số, vẫn nhớ đến tôi trong ngày 27/2. Không phải vì điều gì to tát, mà chỉ vì cô thấy những chia sẻ trên Facebook của tôi hữu ích và chân thành.
Tôi tự hỏi mình: Mỗi bài viết đăng lên, có khi chỉ mất vài giờ để hoàn thành. Nhưng có thể đâu đó, lại chạm đến một trái tim.
Cô giáo N. từng nhắn với tôi: “Tôi đọc bài của bác sĩ mỗi tối, thấy nhẹ lòng.”

Chỉ một câu như vậy thôi, cũng đủ để tôi biết rằng những điều mình đang làm là xứng đáng.
Tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành đến cô và đến tất cả cô bác anh chị đã theo dõi, ủng hộ, lặng lẽ đọc từng dòng tôi viết suốt thời gian qua.
Xin được mượn vài câu thơ thay cho lời tri ân:
“Người xa gửi gió phương Nam
Gói trong chút nắng, chút lòng mến thương
Đường xa chẳng ngại dặm trường
Một lời cảm tạ – ấm hơn muôn phần”
Ngày 27/2 với tôi không chỉ là ngày của những bó hoa hay lời chúc. Đó là ngày để tôi nhắc mình sống tử tế hơn với nghề, viết có trách nhiệm hơn với từng con chữ và giữ trọn sự chân thành trong từng lần chia sẻ.
Cảm ơn cô giáo N. đã dành cho tôi một tình cảm thật đẹp. Cảm ơn cô bác anh chị đã luôn dõi theo tôi – không chỉ như một bác sĩ, mà như một người bạn đồng hành trong hành trình chăm sóc sức khỏe.
Món quà nhỏ ấy, tôi sẽ trân trọng không phải vì vật chất, mà vì tình nghĩa.
Và tôi hứa với chính mình: Dù bao nhiêu năm nữa trôi qua, tôi vẫn sẽ giữ một điều – Giữ tâm sáng khi làm nghề – Giữ lòng ấm khi chữa bệnh – Và giữ trọn niềm tin mà cô bác anh chị đã gửi gắm.
Và có lẽ, với tôi, điều quý giá nhất trong ngày 27/2 không phải là những món quà được nhận, mà là cảm giác được thấu hiểu và được đồng hành.

Tôi sẽ tiếp tục viết, tiếp tục chia sẻ, tiếp tục lắng nghe – bằng tất cả sự chân thành của một người làm nghề y.
Chỉ mong rằng, dù cô bác anh chị ở gần hay ở xa, mỗi khi đọc một dòng chữ của tôi, đều cảm thấy ấm lòng và an tâm hơn một chút.
Xin biết ơn và trân trọng!